10 năm rồi .. qua 10 năm giờ mới nói chuyện lại với em .. buồn thiệt chứ khi nghe e nói "em không nhớ gì" .. em là người gây thương nhớ đến nỗi a lụy tình tận 10 năm .. trong 10 năm đó em biết a sống như thế nào không? a toàn mượn bia rượu để ngủ, cố tình làm cho trí nhớ giảm .. đúng, trí nhớ a giảm thiệt, a ko thể nào nhớ nỗi ai mình từng gặp, nhưng em lại không bao giờ quên .. e biết không, giờ trí nhớ a kém khủng khiếp, hầu như a chẳng nhớ gì ngoài e .. 

Thật sự a cũng hoài nghi ko biết là năm xưa trí nhớ em kém hay là e cố tình nữa .. lúc nói chuyện với em y như người xa lạ 

Em còn nhớ tấm hình này năm xưa em gửi cho anh không, tên filename e còn ghi rỏ .. "Ốc Bu Nhớ Anh" .. thật chứ giờ nghe từ "người bạn năm xưa" .. "em không nhớ gì" .. đau thật đó em.

Mà thôi, nghe e nói e giờ cũng đang hạnh phúc a cũng vui được phần nào, còn anh vẫn lưu lại những tấm hình của em .. hãy để anh lưu đi, đừng bắt a xóa .. hãy để nó là kỷ niệm của mối tình đầu của anh... anh vẫn ko bao giờ quên lúc ko dám tỏ tình khi em nghỉ việc

- Em đừng nghỉ được không
- Lý do sao không được nghỉ?
- ...
- Anh thích em
- Anh nói gì đó, em chém anh bây giờ, nhà anh ở đâu
- 88 Nguyễn Sơn Hà, P5, Q3

không ngờ em lại chạy tới tận nhà rồi nói

- Hồi nãy nói gì nói nghe lại coi
- .... Anh thích em

Rồi em rồ ga chạy xe đi, sang mấy ngày sau e qua và mua đồ ăn qua nhà, e nói hãy kể về a cho em nghe đi, a đang ngồi kể và rồi em chồm tới hôn anh ... thật sự a rất là ngỡ ngàng .. 1 thằng tỉnh lẻ ra đi làm lương tháng 3tr, ko dám tỏ tình với 1 cô tiểu thư Sài Gòn riêng cái áo thời đó đã là 400$ .. và càng ngạc nhiên hơn .. khi e nói:

- Em hôn anh rồi sao a không hôn lại em đi

Trời đất .. vừa vui vừa buồn .. vui là có e rồi .. buồn là với mức lương 3tr / tháng thì làm cách nào lo đc cho e .. ngày nào 2 đứa cũng nói chuyện tới 3,4h sáng .. nhiều kỉ niệm lắm .. rồi giờ .. 10 năm sau .. a nhận lại được 1 câu nói .. "em không nhớ gì" .. "e coi a là 1 người bạn" .. đau .. đau lắm em .. cả 1 thanh xuân.